TTO - Ngày 16-10, đại diện Tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho biết từ 10h cùng ngày, đường sắt Bắc - Nam qua khu vực Đà Nẵng - Huế đã chính thức thông đường sau nhiều giờ gián đoạn do mưa lũ, sạt lở. Theo Tổng công ty Đường sắt, hai ngày qua mưa lớn ở miền Trung Nhân Dân hằng tháng. Rơi trực thăng tại miền bắc Ấn Độ khiến 6 người thiệt mạng. Nhật Bản hạ cảnh báo đi lại tới 76 quốc gia và vùng lãnh thổ. Triều Tiên bắn thêm khoảng 100 quả đạn pháo vào vùng biển phía tây. Triều Tiên bắn 250 quả đạn pháo về phía vùng Riêng niên khóa 1926-27, 35.000 người dân từ Bắc và Trung Kỳ được mộ làm phu và đưa vào Nam Kỳ làm công trong các đồn điền. Năm 1930, có khoảng 50.000 công nhân làm việc trong ngành khai thác than đá, chủ yếu ở Hà Tu và Hòn Gai (Pháp gọi là Hongay) và Cẩm Phả của công ty Miền Nam thì làm 9 đồng tiêu 10 đồng. Miền Bắc thì làm 9 đồng ráng kiếm thêm 1 đồng đủ 10 đem cất. Mình nghe nói là vậy, nhưng thấy mấy bạn miền Bắc vào mình mà du lịch thì "sang" thôi rồi. Ko biết do đồ trong này rẻ hay các bạn ý bỏ tiền ra để trải nghiệm tốt Phân biệt Bắc - Nam, góc nhìn Lịch sử và hệ quả của những lối nghĩ sai lầm. 1. Từ góc nhìn từ Lịch sử. Việt Nam ba miền, vốn dĩ là dân tộc Việt ở phía Bắc, dân tộc Chăm ở giữa, phía Nam là Vương Quốc Phù Nam của người KhơMe. Đất nước Việt Nam hình chữ S, ngay . "Em ở Sài Gòn mới ra à? Vầng!Sao lại vào trong ấy? Dạ, đi làm đấy lương cao hơn à? Lương bao nhiêu? Hay em vào đấy lấy vợ? Thế đã có con chưa?…"Những ai vào sống và làm ở Sài Gòn, một ngày về lại Hà Nội có lẽ cũng đã từng gặp một anh lái taxi và bị hỏi chuyện như tôi, và họ nhận ra ngay sự khác biệt. Người Sài Gòn sẽ thấy cách giao tiếp như “hỏi cung” ấy thật kỳ quặc, vì họ đã quen với văn hóa tôn trọng tự do cá nhân. Ngay cả tôi sau mấy năm ở Sài Gòn, khi về lại quê nhà cũng thấy kém thoải mái vì đã quen với những dịch vụ chuyên nghiệp hơn ở Sài Gòn, nơi hầu hết người ta đi làm việc là lo làm việc, không quen thói tọc mạch, nhiều hết người ở miền Nam biết rằng có một khoảng không cá nhân nơi người khác mà họ không nên bước vào. Bởi vậy, họ hiếm khi hỏi bạn làm lương bao nhiêu, cuộc sống gia đình ra sao, vì họ hiểu đó là sự riêng tư cần thiết. Hồi mới vào Sài Gòn tôi ngỡ ngàng quá xá khi có người giới thiệu “Đây là ông anh, bà chị xã hội của tôi”. Mãi sau này tôi mới hiểu cái “tính xã hội” trong các mối quan hệ này cực kỳ cao, bởi có khi đã nhậu với nhau cả chục lần rồi người ta vẫn chưa biết rõ ràng nhà bạn ở đâu, bạn làm nghề gì, có hoàn cảnh éo le nào hay bạn tứ xứ từ mọi miền đến Sài Gòn sinh sống của chúng tôi mỗi khi tụ tập hay đùa nhau rằng “cái bọn Bắc kỳ” nên kiểm điểm lại “ăn ở thế nào” mà hiếm khi thấy người Nam di cư ra Bắc, toàn chỉ thấy người Bắc vào Nam làm ăn. Từ hàng trăm năm nay, “vào Nam làm ăn” là cụm từ không xa lạ gì với các làng quê Bắc bộ. Tôi hỏi thăm một số người Bắc sống ở Sài Gòn, có người nói là vì họ “thích, nên chuyện chuyển vào sống ở miền Nam chỉ là vấn đề thời gian”. Nhưng số đông hơn thì thừa nhận “đùng một cái là vào”!Ông chủ một công ty khá lớn là người “Hà Nội gốc” kể anh không định đưa cả gia đình từ Hà Nội vào Sài Gòn, vì ở Hà Nội, anh có biệt thự to đẹp, cuộc sống rất đầy đủ, thuận tiện. Rồi một lần đi gặp đối tác ở quận 7, hỏi giá mấy căn nhà cho vui, ai dè thấy đẹp và rẻ quá nên anh tiện tay đặt cọc luôn. Đi công tác về anh bảo vợ “Anh mua nhà Sài Gòn rồi nhé”. Vợ anh cứ ngỡ chuyện đùa, còn anh thì bảo với vợ “Hà Nội khó quá mà Sài Gòn thì dễ quá nên nó hút người ta tự nhiên thôi”. Cả gia đình anh bây giờ đều hài lòng, vui vẻ với ngôi nhà to đẹp ở Sài Gòn. Các cụ cũng thấy mãn nguyện vì hết đau xương khớp vào những mùa đông dài và lạnh. Các con anh thích môi trường học hành, nơi thành tích không bị thúc ép gay gắt như Hà Nội. Một chị bạn tôi chỉ mới “khảo sát tình hình” Sài Gòn có một ngày thôi đã nhất quyết mua nhà vào ở ngay. Chị tấm tắc khen cái “kiểu Sài Gòn” “Ở đây mua hàng không bị mắng mà còn được người ta tươi cười cám ơn. Cũng là đồng tiền mà có giá trị. Trong này văn minh thật!”.Còn biết bao lý do chưa biết hết, cũng như chẳng ai đếm đủ có bao nhiêu người Bắc đã di cư vào Nam. Chưa ai làm thống kê này nhưng chắc chắn là rất nhiều. Cứ nhìn những nhà hàng, quán ăn vị Bắc mọc lên ngày càng dày ở Sài Gòn hay giọng Bắc phổ biến ở nơi công cộng thì biết. Theo kết quả cuộc tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2019 của TPHCM, trong vòng 10 năm qua, mỗi năm dân số ở đô thị này tăng thêm người, và hơn một nửa số người nhập cư đến từ Bắc và Trung hương là một ngã rẽ đặc biệt của số phận, nhưng nó không xảy ra với thiểu số người Việt. Chẳng phải đến khi phát hiện ra những người Việt nhập cư trái phép vào nước Anh phải bỏ mạng trong thùng xe tải người ta mới nhận ra di cư là một điều dị thường. Lịch sử Việt Nam đã ghi nhận rất nhiều cuộc di cư lớn từ Bắc vào Nam để lại nhiều cộng đồng đồng hương tại Tây Nguyên, Nam bộ, cao nguyên Nam Trung bộ hay một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long. Đặc biệt là các cộng đồng di cư đã thành nổi tiếng tại Sài Gòn và ở các nước Mỹ, Úc, Đức, Pháp… Có những nhà nghiên cứu từng cho rằng Việt Nam là dân tộc có “gen di chuyển” vượt trội để sinh cũng là một người di cư ngay trên chính đất nước mình khi từ Hà Nội vào Sài Gòn sinh sống. Sài Gòn từ xưa tới nay được coi là thành phố cởi mở nhất với người nhập cư, cũng là nơi nhiều người tứ phương coi như miền đất hứa. Riêng với người Bắc di cư, người ta nghe thấy những cách gọi “Bắc 75”, “Bắc 54”. Tôi còn thấy một thế hệ “Bắc 2000”. Họ là nhiều người 9x, 8x, 7x và cả 6x “tính chuyện lâu dài” với thành phố này. Họ cũng như tôi, trở thành những cá thể gồm hai mảnh ghép Hà Nội lắng đọng và Sài Gòn sôi mảnh ghép đó thực sự khác nhau rất nhiều. Vì thế mà những người Hà Nội ở Sài Gòn ấy, mỗi lần về lại quê nhà, cảm giác bối rối vì bị khai thác thông tin kiểu như anh lái taxi nhắc ở trên khiến họ mong nhanh nhanh quay lại Sài Gòn. Nhưng ở Sài Gòn, đôi khi bị nghe từ “Bắc kỳ” cùng vẻ mặt khó chịu của ai đó thì lại chạnh lòng nhớ về Hà Nội. Cái khoảng không gian cá nhân vì thế cứ co vào giãn ra mệt nhoài mỗi lần đi về giữa hai thành phố. Một là nhà, nơi có cha mẹ, bà con, bạn bè chung thủy, một thời niên thiếu nhiều kỷ niệm; một là nơi sống và làm việc, được thấy cuộc sống rộng hơn, bầu trời rộng hơn và được là mình nhiều hơn. Một là cảm xúc và mơ mộng, một là lý trí và thực tế. Một là sương giăng phố vắng, một là nắng gió xôn xao. Một là bún riêu cua ốc, một là hủ tiếu bún bò. Một là hoa đào năm ngoái, một là mai cúc chói chang… Cả trăm lần dân xa xứ ngay trên chính quê hương mình như tôi tự hỏi phải nghiêng về nơi nào? Thôi thì đành cứ yêu Hà Nội nhưng vẫn thích Sài là vì cuộc sống dễ thở hơn, ít bon chen mệt mỏi hơn, ít bị để ý hơn, dịch vụ thuận tiện, con người đối xử với nhau chân phương. Nhưng thích mới chỉ là một bước trên đường để trở thành yêu, còn có thể trở thành yêu được hay không lại là chuyện khác. Thích mới là điều kiện để khởi động hành trình khám phá, tìm tòi, suy nghĩ, trăn trở và cân đong đo đếm. Nhưng khổ nỗi dù đã thích, khi thấy một bóng cây, một tiếng nhạc, một ngõ hẻm hay tiếng rao, trong lòng người Hà Nội vẫn bất chợt rung lên một nỗi trong yêu mà có nhiều điều không thích; trong thích lại có những điều chưa thể thành yêu. Đó là cái tơ nhện đầy ngang trái của cuộc đời. Và vì cuộc đời luôn đi kèm kịch tính nên vẫn còn biết bao người đang di cư từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Việt Nam ra nước ngoài để trở thành những người xa xứ. Mỗi ngày của chúng ta tiếp tục là một chuyến du ngoạn, khám phá, thích nghi, tương tác để giữ sáng ngọn lửa của chính mình.* “Người Hà Nội” là cách gọi chung những người đang sống ở Hà Nội mà di chuyển vào Sài Gòn. ** “Người Sài Gòn” chỉ người miền Nam nói chung đang sống tại Sài Gòn. Tôi không có hàm ý phân biệt vùng miền trong bài bạn có thể đến Thiên Di, một quán trà - thuốc lào theo phong cách xưa tại Sài Gòn lưu ý Quán khá nhỏ và chỉ phục vụ một lượng khách nhất định để đảm bảo không gian và trải nghiệm của khách hàng SAIGON NHỎ 20-6-21 Người Bắc vào Nam nửa đầu thế kỷ 20 Phạm Công Luận Từ năm 1910, đã có người Bắc vào Sài Gòn làm ăn sinh sống nhưng số lượng rất ít, chỉ có vài công chức bị thuyên chuyển hoặc những người có chuyện bất mãn ngoài đó nên tìm vào. Ký giả Vũ Xuân Tự kể Một ông cụ người Bắc vào rất sớm đã than vãn là đầu thập niên 1920, ông mới vào Sài Gòn, đi hàng nửa ngày trời mới gặp được một người Bắc, rất vui mừng. Từ năm 1920 đến 1928, số người Bắc vào Nam phần lớn lại là người đang có công ăn việc làm hoặc buôn bán, hoặc có chuyện phải bỏ xứ. Họ trở thành lớp người Bắc khá giả ở thập niên 1940 nhờ vào sớm còn nhiều thuận lợi. Từ thập niên 1930 đến 1940, người Bắc vào ngày càng đông. Người khôn của khó, người mới vào không còn thuận lợi như trước nữa, nhất là nhằm lúc kinh tế đang khủng hoảng. Tuy vậy, cũng có ba người từ tay trắng trở nên giàu có ở Sài Gòn là chủ hiệu sách Tín Đức và hai tiệm may Hòa San và An Thành. Trước khi khánh thành đường xe lửa xuyên Đông Dương, người Bắc ở Sài Gòn đã có trên mười mấy ngàn người. Sau do giao thông thuận tiện hơn, con số ấy càng tăng. Hội Giác Quang tự, Bắc Kỳ nghĩa trang và Bắc Kỳ ái hữu là ba hội được phép thành lập ở Sài Gòn, tuy có liên quan đến “đền chùa” nhưng có giúp đỡ cho người đồng xứ chẳng may thất lộc nơi xứ xa. Dù sao, người Bắc ở Sài Gòn tự hoạt động kinh doanh là chính, tạo dựng được sự nghiệp, gây nhiều cảm tình cho người Nam để càng lúc càng hiểu nhau hơn. Cho đến đầu thập niên 1940, hầu như lĩnh vực nào ở miền Nam đều có người Bắc tham gia. Hội đồng hương làng Lai Xá từ Hà Tây vào, mở nhiều tiệm ảnh có tiếng ở Sài Gòn Ảnh Đinh Tiến Mậu Giới viết lách là những người thông tin khá cặn kẽ về chuyện làm ăn sinh sống cùng những chuyện đồng nhất và khác biệt giữa đời sống, sinh hoạt, phong tục hai miền cho đồng bào xứ Bắc biết về miền Nam, vùng đất mới nhiều hứa hẹn. Họ còn dẫn chứng nhiều trường hợp thành công của người miền Bắc đi trước. Có người như ký giả Yên Sơn từ miền Bắc vào sống ở Sài Gòn, ghi nhận khá tỉ mỉ cuộc sống đời thường của xã hội, rồi về Hà Nội tổ chức diễn thuyết mấy buổi, có chê có khen, có lúc so sánh nếp sống hai miền quá thẳng thắn và chủ quan đến mức bị phản ứng của người nghe ngoài ấy. Các bài nói của ông còn được đăng lại trong loạt bài Phong tục và tiếng nói Nam kỳ trên nhật báo Hà thành Ngọ Báo số 1715, 1718 và 1719 năm 1933. Một nhà báo nổi tiếng khác là Đào Trinh Nhất viết cuốn Thế lực khách trú và vấn đề di dân vào Nam kỳ xuất bản từ năm 1924, gần như là cuốn cẩm nang chi tiết cho người miền Bắc về chuyện làm ăn sinh sống ở miền Nam, về thế lực của người Hoa khuynh đảo nền kinh tế Nam kỳ. Nó đã khiến bao người quyết tâm vào Nam và giúp giới làm ăn miền Bắc có đủ thông tin để cân nhắc khi đầu tư tiền của vào xứ Nam kỳ, trong đó có câu chuyện vua tàu đường sông Bạch Thái Bưởi vì đọc cuốn này mà dừng lại ý định đầu tư vào Sài Gòn vì e ngại thế lực người Hoa. Một cuốn khác, khá lý thú của ký giả Vũ Xuân Tự, cuốn Túi bạc Sài Gòn viết ở giai đoạn sau khi đã có một số người Bắc vào sống ở Sài gòn và tham gia làm ăn buôn bán. Không nặng theo hướng nghiên cứu như ký giả Đào Trinh Nhất, cuốn sách này viết bằng giọng văn phóng sự sinh động, có cái nhìn quan sát sắc bén của người ký giả lăn lộn nhiều ngoài xã hội. Tiệm ảnh Mỹ Lai rất có tiếng được gia đình mở ra từ 1930 khi vừa vào Nam. Hiện tiệm vẫn tồn tại trên đường Phan Đình Phùng, Phú Nhuận Ảnh tư liệu gia đình anh Đức Vượng Theo Vũ Xuân Tự, năm 1941, con đường Catinat nay là Đồng Khởi và đường Charner Nguyễn Huệ, hai con đường phồn thịnh và đẹp của Sài Gòn là khu thương mại của người Pháp. Tuy nhiên người Bắc vẫn mở nhiều cửa hàng và thậm chí đã nhiều hơn cả người Hoa, vốn được Pháp thừa nhận vai trò buôn bán, phân phối sản phẩm thời thuộc địa. Đường d’Espagne Lê Thánh Tôn, Bonard Lê Lợi là chỗ thương trường mà người Hoa và Việt chen lấn nhau. Người Việt gồm cả ba miền nhưng người Bắc vẫn nhiều hơn ở đây. Người Bắc và người Trung vào Nam sinh sống thời đó có nhiều người làm công, buôn bán, mở công nghệ, lập hội… Dân làm công bao gồm cả dân thầy, dân viết báo, dân thợ, kéo xe… chung đụng với đồng bào bản xứ. Khác với người Trung mang sức học vấn hay sức lao động vào dạy học, làm nghề may mặc, kéo xe hay thợ điện, có những người Bắc mang vào cả vốn liếng để phát triển sự nghiệp. Các cửa hàng người Bắc nhan nhản khắp nơi, tập trung nhiều nhất ở đường Sabourain Lưu Văn Lang và đường Espagne Lê Thánh Tôn. Ở đường Sabourain, nhiều người còn nhớ nhà sách Nguyễn Khánh Đàm ở số 14 đường này tổ chức một sự kiện mà giới báo chí còn nhắc là tổ chức triển lãm về lịch sử báo chí lần đầu tiên năm 1943. Những hiệu buôn nhiều hơn bán lẻ, chiếm cả một góc phố Lagrandière Gia Long; nay là Lý Tự Trọng gần chợ Mới được xây từ 1914, nay là chợ Bến Thành để phân biệt với chợ Cũ đã có trước ở đường Hàm Nghi ngày nay phần nhiều bán vải tuýt-so, lụa, rau quả. Các cửa hàng thêu, đăng ten đều ở đường Catinat, d’Ormay Mạc Thị Bưởi, Bonard Lê Lợi và xa tít trên đường Chasseloup – Laubat Nguyễn Thị Minh Khai, trước nhà “sẹc” Tây nay là Cung Văn hóa Lao động. Chung quanh chợ Bến Thành đều có quán guốc của người Bắc mà sau này còn dấu ấn các cửa hàng giày dép ở đường Lê Thánh Tôn phía cửa Bắc chợ. Khoảng gần Chiến tranh thế giới thứ II, người Bắc mở thêm một dãy quán trên đường Espagne và Chợ Cũ và dọn một dãy hàng bên Chợ Mới bán lẻ tơ lụa Hà Đông. Có lẽ đây chính là lúc danh tiếng lụa Hà Đông bắt đầu phát triển và thành nguồn cảm hứng trong thơ Nguyên Sa “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”? Họa sĩ Bé Ký từ một em bé mồ côi cha mẹ, vào Nam từ 1954 và đã thành danh từ một người vẽ và bán tranh dạo Ảnh Mạnh Đan, báo Sáng Dội Miền Nam số 4 10 loại II Sản vật miền Bắc lúc đó có gì ở Sài Gòn ngoài lụa Hà Đông? Đó là nữ trang, the lụa, thuốc lào và cả mắm tôm. The, lĩnh, xuyến miền Bắc thấy bán được quá, người Hoa ở Lục tỉnh đồng bằng sông Cửu Long nhảy vào buôn. Hàng tussor Tonkin tên tiếng Pháp của Bắc kỳ được người Chà và và Bombay đều gọi người gốc Ấn độ ra Bắc buôn chuyến. Kỹ nghệ miền Bắc cũng được hoan nghênh ở Sài Gòn và Lục tỉnh. Đa số từ miền Bắc gửi vào sản phẩm đã hoàn chỉnh vì chưa có xưởng sản xuất trong Nam. Đó là đồ đồng bán ở đường Espagne gồm hai tiệm khách nước ngoài cũng thích, sơn Resistance đường Charner, sơn Gecko đường Lagrandière, cạnh tranh được với sơn ngoại quốc. Tuy nhiên, các mặt hàng khác như đồ thủy tinh Bắc Hà, chiếu Phát Diệm bán chậm vì kém quảng cáo. Có một hiệu lấy tên Au petit Ha Dong mở gần Chợ Mới, bán và quảng cáo nghề thủ công và sản vật Hà Đông. Dãy phố Filippini nay là Nguyễn Trung Trực có hiệu làm và bán vòng hoa cườm. Nghệ sĩ Kim Chung đưa cả đoàn cải lương Kim Chung vào Nam năm 1954 ảnh tư liệu của tác giả Những hiệu giày, may đầm, va li, mũ, bán đồ gỗ hầu hết của người Bắc. Cùng với dân Nam – Trung, họ cũng mở hiệu giặt ủi, may quần áo Tây, hiệu ảnh… Giữa thế kỷ 20, một số gia đình ở làng Ngũ Xã Hà Nội vào định cư tại vùng Hòa Hưng nay thuộc quận 10 mang theo nghề đúc đồng cẩn tam khí, hình thành một xóm nhỏ chuyên đúc đồng tam khí ở đây. Sản phẩm của họ là các tượng thờ và đồ gia dụng. Tuy sanh sau đẻ muộn, song giữ độc quyền sản xuất, lại có tay nghề cao, sản phẩm đẹp nên đồng tam khí Hòa Hưng được nhiều người biết tiếng đặt hàng. Làng nhiếp ảnh Lai Xá ở Hà Tây đã có vài chục gia đình theo chân cụ Khánh Ký, người đã sớm mở hiệu ảnh “Photo Khanh Ky Saigon” từ năm 1907 ở số 54 Boulevard Bonard Lê Lợi. Người làng tạo dựng nghề ảnh ở đây và đã nắm phần lớn ngành dịch vụ nhiếp ảnh ở thành phố này từ những năm đầu thế kỷ 20 và nhiều năm sau đó, với 32 hiệu ảnh mở ra tại Sài Gòn từ thập niên 1930-1940. Quảng cáo phở Bắc từ thập niên 1930 trên báo Thư viện Quốc gia VN; ảnh tư liệu của tác giả Tiệm bán nón casque của người Bắc trên đường d’Espagne Thư viện Quốc gia VN; ảnh tư liệu của tác giả Tuần báo Phú Thọ Công Thương, là cơ quan liên lạc các nhà công nghệ và thương mãi có tòa sọan ở số 17 đường Galliéni Trần Hưng Đạo, quận I đã có nhiều cố gắng giới thiệu để quảng bá sản phẩm miền Bắc qua các bài viết trong các số báo trước năm 1945. Trong vài số báo, có bài giới thiệu về trà Phú Xuân của ông Cao Đắc Tiếu có các loại trà Tàu, trà đen và trà ướp hoa… nổi tiếng ở ngoài Bắc và muốn phổ biến mạnh trong Nam. Cùng số này, có bài giới thiệu xưởng chế tạo máy xay lúa của ông Ngô Ngọc Dư ở số 69 quai de Belgique nay là Bến Chương Dương và góc Hồ Tùng Mậu, học trường công nghệ Hải Phòng, năm 1927 vào Nam làm cho người Pháp và sau đó mở hãng riêng. Đến thời điểm 1941, xưởng của ông đã có tới hơn một trăm người thợ từ thợ cả đến học việc số 3 tháng 11/1941. Một bài khác viết về ông Mai Ban, chủ tiệm gỗ Tân Hưng số 196 đường Chasseloup Laubat Nguyễn Thị Minh Khai, đến Sài Gòn năm 1927, trải qua nhiều khó khăn mới phát triển từ 1934 cho đến lúc 1941 có hơn 30 người thợ số 5-6 tháng 11/1941. Ông Trương Văn Quanh ở số 7 quai de Belgique Tôn Đức Thắng từ miền Bắc vào nhận thấy Sài Gòn khan hiếm dầu lửa đã chế ra loại đèn lấy tên là đèn “Họ Trương” đốt bằng mỡ heo, dầu phộng, dầu cao su, dầu cá, dầu dừa… số 4 tháng 11/1941, về ông Bùi Kỳ với nghề làm nón ở số 172 đường d’Espagne Lê Thánh Tôn với 21 năm hành nghề. Ông Lương Văn Thí, chủ tiệm may Kim Sơn trên đường Amiral Dupre Đông Du ngày nay từ năm 1930, được mở khi ông vừa vào Sài Gòn Tư liệu gia đình Thợ Bắc ở tiệm giày Trần Mỹ ở Sài Gòn Tư liệu Nguyễn Xuân Phúc Trong số báo 2 ra tháng 5 năm 1942, có bài Phụ nữ Bắc kỳ bán tơ lụa nói lên sự gắng gỏi của phụ nữ Bắc đi bán dạo sản phẩm tơ lụa xứ Bắc cho người miền Nam. Tác giả mô tả họ đi khắp nơi ở khắp lục tỉnh, bận áo dài vải đồng lầm, quấn khăn trên đầu, túi vải trên vai, dùng tài năng và mánh lới riêng giới thiệu hàng, cạnh tranh với người Hoa để giành một chỗ bán hàng ở các chợ bằng giọng nói nửa Nam nửa Bắc. Về ăn uống, người Bắc mở các cửa hàng ăn theo kiểu Bắc với các món đặc sản và hai hàng cháo lòng tiết canh trên Tân Định – Chợ Mới nhưng chỉ thu hút người Bắc, thời điểm trước năm 1945 chưa quyến rũ nổi dân Trung và Nam cho đến nay món tiết canh cũng phổ biến chủ yếu trong cộng đồng người Bắc. Món phở lại được ưa chuộng ngay từ đầu, rất phổ biến từ giữa thập niên 1950 cho đến tận bây giờ. Người Bắc đã góp cho ẩm thực phương Nam một món ăn ngon thuộc đầu bảng ẩm thực rất được ưa chuộng. Khác với quan niệm cho là người Bắc vào Nam năm 1954 mang theo món “thịt cầy” mà khu chuyên bán món nổi tiếng này còn tồn tại là ngã ba Ông Tạ. Khoảng năm 1943-1944, thịt cầy đã có tại miền Nam cho dù người Pháp không cho phép làm thịt chó. Những người miền Bắc buôn chuyến, vào Sài Gòn, nhớ thịt cầy đã mang theo từ miền Bắc mẻ, củ riềng để làm món quốc hồn quốc túy của mình. Họ phải làm lén lút. Sau năm 1945, thịt cầy bắt đầu xuất hiện công khai ở Sài Gòn. Sự kiện cuộc đại di cư năm 1954 của người miền Bắc vào Sài Gòn đã tác động vào đời sống xã hội miền Nam. Khác với từng nhóm nhỏ lẻ lần lượt vào Nam trước kia, người Bắc di cư ở giai đoạn này đông đúc, có nhiều trí thức và văn nghệ sĩ, đã góp một dòng chảy mạnh mẽ vào dòng đời sống miền Nam đều khắp trong mọi lãnh vực từ chính trị, kinh tế, văn hóa, nghệ thuật và giáo dục. Riêng về ẩm thực, các món ăn xuất phát từ đất Bắc như phở, bún riêu, bún thang, bún măng, chả cá, giò lụa, bánh chưng… đã trở thành quen thuộc đến mức người sinh sau đẻ muộn ở miền Nam không biết đó là món từ phương xa đến. Với tính chất dễ dung nạp, đời sống xã hội Sài Gòn-Gia Định ngày càng phát triển phong phú. Đây là đề tài lớn dành cho giới nghiên cứu. Trăm năm trôi qua, người dân gốc miền Bắc và các thế hệ con cháu đã trở thành những người Sài Gòn đích thực, hòa nhập lối sống của mình vào thành phố rộng lớn này. Trích chương VI “Vài nguồn nhân lực” trong cuốn “Sài Gòn ngoảnh lại trăm năm” của Phạm Công Luận do công ty Phan Book và NXB Đà Nẵng xuất bản năm 2021 Tra trên google, dễ dàng nhận thấy, sau này xuất hiện những "hội" ghét người Bắc [1] khá nhiều. Có cả "cẩm nang" thật tâm của người Nam dành cho người Bắc [2], khi họ chuyển vào Nam sinh sống. Điều đáng suy ngẫm, những biểu hiện nói trên không hề có trước 1975, kể cả những năm "sau giải phóng" cũng không nốt. Không tìm thấy tình trạng ngược lại, như các "hội" ghét dân miền Nam hay dân Sài Gòn ?!, nhưng lại tìm thấy các "hội" ngay cả người Bắc như Thanh Hóa, Nghệ An ghét cả "dân miền Bắc" ?!. Có lẽ "sự kỳ thị người Bắc" xuất hiện theo "dòng chảy" của thời mở cửa vào những năm 2000 đến nay và nó ngày một "đậm đặc" hơn?!. Sự "kỳ thị người Bắc" vẫn ngấm ngầm và âm ỉ chừng như không dứt. Ngay trong giới "đấu tranh tự do - dân chủ" không phải không bắt gặp tình trạng này, dù tế nhị hơn, giới này thường không bộc bạch công khai. Các "trang báo quốc doanh" từng đề cập đến tình trạng "kỳ thị người Bắc" nhưng chỉ dừng lại ở một nửa của cặp phạm trù Triết Học "Hiện Tượng - Bản Chất". Tức là các trang báo chỉ nói lên "Hiện Tượng" và thông thường kêu gọi không nên kỳ thị mà hãy đoàn kết, tương thân tương ái thông qua... "tuyên truyền" và "giáo dục" kiểu XHCN! Song song đó, các nhà chuyên môn Tâm Lý Học, Xã Hội Học, Việt Nam Học có vẻ cũng không mặn mà về "đề tài nguy hiểm" này, hoặc giả, vì nó quá đụng chạm ngay trong giới chuyên môn cũng nên ?!. Tâm lý - Xã hội "Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước Diệt đế quốc Mỹ phá tan bè lũ bán nước" Giải Phóng Miền Nam - Lưu Hữu Phước "Nơi thành đô trong ánh điện quanq tiếng nấc nghẹn câu cười Khu nhà tranh năm cánh ngoại ô rên xiết đêm ngày. Quê nhà ta đau đớn lầm than sao bóp nghẹt tim người! Sài Gòn ơi! Ta đã về đây! Ta đã về đây!" Tiến Về Sài Gòn - Lưu Hữu Phước Những "lời ca tiếng hát" như vậy, chúng vang vọng không chỉ trong quãng thời gian "trước và sau giải phóng" mà nó được mải miết "tụng ca dài dài" cho đến sau này, mỗi độ "Ba Mươi Tháng Tư lại về" ! "Chiến Tranh Tâm Lý" được sử dụng đến mức "tuyệt đỉnh kung-fu" của người CSVN, là điều phải thật tâm công nhận sự thành công của họ trong giai đoạn chiến tranh. Sự sụp đổ của VNCH, trong đó có sự thất bại của đội ngũ "Tâm Lý Chiến" là điều cũng nên công nhận nốt. Những mảnh đời "lầm than", những tiếng "nấc nghẹn", những lời "rên xiết" đến "quặn thắt" như thế, thử hỏi, nó tác động kinh khủng đến cỡ nào vào tâm trí "người anh ruột miền Bắc" dành cho "người em ruột miền Nam" ? trong lúc người Bắc đang sống trong cảnh "Đêm Giữa Ban Ngày" mà họ không hề hay biết. Sự dối trá của người CSVN đạt mức "thượng thừa", không những tạo ra hiệu quả cho loại "chiến thắng" dựa trên "sự phi nghĩa, bất chính danh và vô nhân đạo" mà còn tạo "hiệu ứng đa chiều", trong đó có "hiệu ứng ban ơn", "hiệu ứng kẻ cả", "hiệu ứng trịch thượng" đặc biệt "hiệu ứng dạy dỗ" của "người anh ruột miền Bắc" dành cho "người em ruột miền Nam" !. Sự "nhồi sọ" trong hàng chục năm như vậy, nên không thể nào "gột rửa" trong thời gian ngắn. Từ "tâm lý này", việc phân chia "công dân hạng nhất, hạng nhì" lên ngôi, không có gì khó hiểu. Không dừng lại ở quảng đại quần chúng, trong nội bộ người CSVN với nhau, người ta thấy rất rõ các loại "hiệu ứng" nói trên thông qua phát ngôn của Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thiện Nhân, đặc biệt "mỗi độ" tranh quyền đoạt bính qua các kỳ đại hội đảng, nó càng hiện rõ mồn một. Tâm lý - Xã hội dày đặc chia rẽ tình đồng bào từ trên xuống dưới, ngay cả thành phần công - nông, tiểu thương đều do CSVN gây ra là điều không cần bàn cãi. Tính "trách nhiệm" của một con người tức là "dám làm dám chịu trách nhiệm" đã bị ngay những "bàn tay CS" bóp nát từ quá lâu và từ ngay những thành phần cấp cao nhất như Hồ Chí Minh phủi hết trách nhiệm trong Cải Cách Ruộng Đất cho đến Lê Duẩn với hậu quả thảm thương "sau ngày giải phóng", chẳng lẽ nó không hề "lan rộng và ăn sâu" vào trí não của từng người Bắc nói riêng và người Việt Nam nói chung ? Và chẳng lẽ, nó không có tác động mảy may nào vào những hãng xưởng tại các khu công nghiệp miền Nam mà ở đó, người ta thẳng thừng từ chối [3] tuyển dụng dân Thanh - Nghệ - Tĩnh ?! Cần nhắc lại, tính "vô trách nhiệm" sản sinh ra tính "vô kỷ luật" - đó là tai ương cho đến hiện nay không hề có dấu hiệu chấm dứt. Đó cũng là "nỗi sợ hãi lớn nhất" cùng với "nền pháp luật XHCN" làm các nhà đầu tư phương Tây, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore ngán ngại, khi đến làm ăn tại Việt Nam. Và "vô trách nhiệm" cùng với "vô kỷ luật" sản sinh ra tất cả thói hư tật xấu bướng bỉnh, lỳ lợm, cố chấp, dối trá, thủ đoạn đê hèn, đổ thừa, đua đòi, giành giựt kể cả tính tàn nhẫn & phi nhân đối với ngay "đồng bào" của mình, cùng với "văn hóa xin lỗi" và "văn hóa cám ơn" ngày càng tiêu tan trên xứ sở "thiên đường mù lòa" mang tên nước CHXHCNVN! Kinh tế - Chính trị "Người Bắc có đáng ghét không?" có thể gây tranh cãi, nhưng "Người Việt Xấu Xí" trong mắt thế giới thì không còn gì cần bàn cãi thêm nữa! Khốn nỗi! Cái thứ "Người Việt Xấu Xí" không hề có trước 1975 - sự thật cũng không thể chối bỏ! Tại sao như vậy? Thưa rằng, tất cả do nền tảng "Kinh tế - Chính trị" do người CSVN tạo ra. Không cần đề cập quá nhiều vào thời "mông muội" của Lê Duẩn với phát ngôn "Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại lạm phát mà sợ?" - trích Đèn Cù của Trần Đĩnh. Hãy nói về "CS hiện đại", trong khi không chịu công nhận "kinh tế phi thị trường", người CSVN lại biến tướng "nền kinh tế của họ" thành "KTTT định hướng XHCN" để lươn lẹo với thế giới nhằm đạt được những lợi ích nhất thời, trong bối cảnh toàn cầu hóa. Hiện nay người CSVN đang trả giá, qua việc Hoa Kỳ đánh thuế hơn 450% thép Việt Nam. Hậu quả này cũng bởi tính dối trá" và "lươn lẹo" gây ra. Chắc chắn, "sự trả giá" không dừng lại như vậy. Kinh tế quyết định Chính trị và Chính trị tác động trở lại Kinh tế - Đó là "hằng số" Triết Học không bàn cãi. Bên cạnh đó, bộ máy nhân sự của BCHTƯĐCSVN cũng như Bộ Chính trị và cả nội các Chính phủ - ngay đó cho thấy "người Bắc" chiếm số đông. Vì vậy, "bộ mặt người Bắc đáng ghét" chỉ là "Hình Thức" mà "Nội Dung" phải gọi chính xác là "bộ mặt người CSVN". Điều này hoàn toàn đúng theo cặp phạm trù Triết Học "Hình Thức - Nội Dung" mà ngay cả người CSVN lẽ ra phải "nằm lòng" hơn ai hết! Thử hỏi, còn mấy người Việt Nam không nhận ra sự ganh ghét giữa "người Cộng Sản Bắc Kỳ" với "người Cộng Sản Nam Kỳ" trên "địa hạt" này? Chẳng lẽ 300 bộ áo dài của bà Nguyễn Thị Kim Ngân không phản ánh "hai dân tộc CS" đang đấu đá lẫn nhau trước thềm đại hội đảng sắp tới? Và còn vô vàn biểu hiện khác. Kết Phải nói cho chính xác, "người Bắc" không đáng ghét, chỉ có người CSVN" - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay "Cộng Sản Nam Kỳ" - rất đáng căm ghét và rất đáng khinh bỉ trong mắt người Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cả thế giới văn minh. Người CSVN - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay Cộng Sản Nam Kỳ" -phải giật mình cay đắng trước tình trạng kỳ thị "Bắc - Nam" vô cùng trầm trọng và âm ỉ suốt hàng chục năm qua, bằng lương tri và lương tâm còn sót lại. Người CSVN - dù là "Cộng Sản Bắc Kỳ" hay Cộng Sản Nam Kỳ" - phải chịu trách nhiệm toàn bộ và liên tục trước dân tộc Việt Nam, ít nhất suốt 44 năm qua kể từ ngày, họ gọi là "giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước" ! _________________ Nguyễn Ngọc Già [1] [2] [3] Đời sống HHT - Sau hơn nửa năm chờ đợi, danh sách các nhà hàng, quán ăn trong ấn bản đầu tiên của Michelin Guide Hà Nội và đã lộ diện. Trong 103 nhà hàng, quán ăn được Michelin gọi tên, 4 cơ sở đã được gắn sao. Tối 6/7, Michelin đã chính thức công bố 103 nhà hàng, quán ăn với 20 loại hình ẩm thực Hà Nội 48, 55 được đề xuất trong ấn bản đầu tiên của Michelin Guide - Cẩm Nang Michelin Hà Nội - Trong đó, có 4 nhà hàng Hà Nội 3, 1 đã nhận được 1 sao của Michelin và 29 cơ sở ăn uống nhận được giải thưởng Bib Gourmand quán ăn, nhà hàng ngon có giá phải chăng. Anăn Saigon, Gia, Hibana by Koki, Tầm Vị là 4 cơ sở nhận được đánh giá 1 sao từ Michelin. 29 cơ sở ăn uống được gọi tên ở giải thưởng Bib Gourmand của Michelin. 70 cơ sở nằm trong danh sách Michelin Selected - chưa gắn sao, đề xuất thực khách nên thử dựa trên 5 tiêu chí đánh giá nhất quán toàn cầu của Michelin. Tại buổi công bố, 3 giải thưởng đặc biệt nhằm tôn vinh các cá nhân xuất sắc trong giới ẩm thực, gồm Service Award Giải thưởng Cống hiến, Sommelier Award Giải thưởng dành cho Chuyên gia về rượu vang, và Young Chef Award Giải thưởng dành cho Đầu bếp trẻ xuất sắc cũng được trao tặng. Ông Gwendal Poullennec, Giám đốc Quốc tế của MICHELIN Guide cho biết đây chỉ là khởi đầu, đội ngũ thẩm định viên đang tiếp tục khám phá rất nhiều địa điểm ẩm thực tinh hoa tại Việt Nam, sẽ còn nhiều địa điểm nữa được xướng tên trong những năm tiếp theo. Được "nhá hàng" ra mắt từ cuối năm 2022, Michelin Guide tại Việt Nam nhận được nhiều sự trông đợi từ công chúng. Những cơ sở ăn uống được Michelin khiến không ít người tự hào, nhưng sự thiếu vắng của nhiều "quán ruột" của dân bản địa cũng tạo nên nhiều tranh luận. Tuy nhiên, đây chỉ là ấn bản đầu tiên của Michelin Guide tại Việt Nam và vẫn còn cơ hội để Michelin khai phá ra các quán ăn ngon mới. 05/06/2023 04/06/2023 06/06/2023 Có thể bạn quan tâm Người chơi gameshow gặp câu hỏi tiền tỉ chỉ 1% dân số trả lời được, kết quả thế nào? HHT - Một người chơi gameshow ở Úc đã gặp phải một câu hỏi mà nhiều khán giả thấy cực khó, và bản thân người dẫn chương trình cũng nói “chỉ 1% dân số trả lời được”. Câu hỏi đó thế nào và người chơi có đưa ra đáp án đúng để nhận 1,6 tỷ đồng không? Thành viên gia đình duy nhất công khai ủng hộ Hoàng tử Harry là người ít ai nghĩ đến HHT - Trong khi vụ kiện của Hoàng tử Harry nhằm vào một tập đoàn xuất bản ở Anh đang diễn ra, chỉ có một người thân duy nhất lên tiếng thể hiện sự ủng hộ dành cho anh. Đó là một người hoàn toàn bất ngờ, liên quan đến mẹ anh - Công nương Diana. 6 chương trình tình nguyện hè dành cho tuổi trẻ chuẩn bị "lên sóng" HHT - Thành Đoàn, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam Thành phố và Hội Sinh viên Việt Nam đã sẵn sàng triển khai các chương trình, chiến dịch tình nguyện hè 2023 đầy sôi động với “03 chung” Chung ngày cao điểm - Chung chỉ tiêu - Chung công trình. Miền Bắc bước vào đợt mưa dông kéo dài nhiều ngày trên diện rộng HHT - Ngày 8/6, Bắc Bộ và Thanh Hóa bước vào đợt mưa lớn trên diện rộng. Mưa bắt đầu xuất hiện từ rạng sáng, tập trung tại khu vực Đông Bắc và được dự báo kéo dài suốt cả ngày. Lượng mưa nhiều nơi phổ biến 20 - 50 mm/ngày, có nơi trên 80mm. Động thái mới nhất của vợ trung vệ Bùi Tiến Dũng Xóa hết dấu vết của "hacker" HHT - Mới đây, Nguyễn Khánh Linh - vợ của trung vệ Bùi Tiến Dũng đã có động thái mới nhằm "đánh dấu chủ quyền" tài khoản Facebook cá nhân sau khi có những bài đăng "lạ". Messi được CLB Ả Rập đề nghị mức lương bao nhiêu trước khi sang Inter Miami? HHT - Lionel Messi đã được một câu lạc bộ ở Ả Rập gửi lời đề nghị với mức lương thực sự là khó tưởng tượng - như một nỗ lực cuối cùng để mời anh sang chơi bóng ở đây - trước khi anh quyết định sẽ sang CLB Inter Miami tại Mỹ. Hoa hậu Đỗ Thị Hà, Thiên Ân chia sẻ về hành trình đến quần đảo Trường Sa HHT - Hoa hậu Đỗ Thị Hà và Đoàn Thiên Ân vừa có một hành trình trải nghiệm đáng nhớ khi được tham gia chương trình “Sinh viên với biển, đảo Tổ quốc” năm 2023 tại quần đảo Trường Sa. Các địa phương ra quân hưởng ứng chiến dịch Thanh niên tình nguyện Hè năm 2023 HHT - Mới đây, các địa phương như Bến Tre, Vĩnh Phúc, Kiên Giang... vừa tổ chức Lễ ra quân chiến dịch Thanh niên tình nguyện Hè năm 2023 đầy sôi nổi, nhiệt huyết. Choáng với cách các tỉnh ở Trung Quốc đãi ngộ sĩ tử trong kỳ thi Đại học HHT - Nếu các thí sinh phải quyết liệt tranh tấm vé vào trường Đại học mơ ước thì nhiều tỉnh ở Trung Quốc cũng đang bước vào cuộc đua “máu lửa” không kém để xem ai “cưng” sĩ tử hơn. TPO - Kiếm được sao Michelin hoặc được công nhận bởi Michelin không dễ dàng và duy trì nó cũng có thể là một khó khăn. Vì vậy, cần đánh giá kỹ mô hình kinh doanh và thị trường mà nhà hàng nhắm đến, không chỉ dựa vào sao Michelin để thu hút khách hàng. Michelin Guide đánh giá như thế nào? Ngày 6/6, Michelin vinh danh 103 nhà hàng và các cơ sở ăn uống tại Hà Nội và TPHCM ở 4 hạng mục, gồm Michelin Stars - 1 sao cho 3 nhà hàng ở Hà Nội và 1 nhà hàng ở TPHCM, Bib Gourmand - các quán ăn ngon với giá cả phải chăng cho 29 nhà hàng và cơ sở ăn uống, Michelin Selected cho 70 nhà hàng và các cơ sở ăn uống, Michelin Guide Special Awards cho 3 cá nhân. Michelin vừa vinh danh 103 nhà hàng và các cơ sở ăn uống tại Hà Nội và TPHCM ở 4 hạng mục. Theo thạc sĩ Hà Quách - giảng viên ngành Quản trị du lịch và khách sạn, Trường Đại học RMIT, Michelin Guide lần đầu đặt chân đến một quốc gia Đông Nam Á vào năm 2016 với Singapore. Từ đó, danh sách này đã mở rộng đến các quốc gia khác trong khu vực, gồm Thái Lan năm 2018, Malaysia năm 2022 và mới đây là Việt Nam. Ông Hà Quách cho rằng, Michelin Stars cũng như các hạng mục Michelin khác có ảnh hưởng đáng kể đến hoạt động kinh doanh của nhà hàng và các cơ sở ăn uống như thu hút và giữ chân nhân viên chất lượng cao, nhà hàng được công nhận là một địa điểm ẩm thực đáng chú ý, tăng doanh số… Được sáng lập vào năm 1900 tại Pháp, Michelin Guide ra đời nhằm cung cấp thông tin hữu ích cho người lái xe, gồm bản đồ, hướng dẫn đi lại và thông tin về nơi dừng chân. Dần dần nó đã trở thành một cẩm nang ẩm thực uy tín và có tiếng trên toàn thế giới. Theo thống kê của Michelin năm 2022, có nhà hàng trên thế giới được trao sao Michelin. Các quốc gia có số lượng nhà hàng đạt sao Michelin nhiều nhất là Pháp 628 nhà hàng, Nhật Bản 577 nhà hàng, Ý 374 nhà hàng, Đức 307 nhà hàng, Mỹ 192 nhà hàng… Với những nhà hàng muốn được gắn sao Michelin, họ có thể nộp hồ sơ lên Michelin đề nghị xét duyệt. Cũng có những trường hợp khách hàng gửi thông tin về nhà hàng mà họ cho là ấn tượng để giúp Michelin và nhà hàng có cơ hội tiếp cận nhau. Đội ngũ thẩm định viên Michelin đến từ 20 quốc gia, là những nhà đầu bếp chuyên nghiệp hoặc giảng viên nổi tiếng làm việc toàn thời gian cho Michelin. Trước khi gửi chuyên gia đến thẩm định, Michelin kiểm tra thông tin về nhà hàng trên các phương tiện truyền thông và đánh giá của thực khách. Các chuyên gia của Michelin được cử đến nhà hàng để đóng vai trò như một người khách bình thường. Họ đánh giá nhà hàng dựa trên 5 tiêu chí, gồm chất lượng sản phẩm, sự thành thạo về kỹ thuật nấu nướng, sự hài hòa giữa nguyên liệu và hương vị, sự thể hiện phong cách của đầu bếp thông qua món ăn, tính nhất quán trong món ăn và trải nghiệm ẩm thực giữa các lần thưởng thức. Số sao được xác định theo tiêu chí đã đề ra và kết quả được công bố hằng năm trong Michelin Guide. Michelin Guide chỉ đánh giá chất lượng món ăn và sự đa dạng của thực đơn, không đánh giá vị trí, dịch vụ hay trang trí. Nhà hàng có thể đạt 1 - 3 sao. Theo đó, 1 sao phản ánh món ăn ngon, 2 sao cho thấy ẩm thực xuất sắc, 3 sao thể hiện chất lượng món ăn tuyệt hảo. Sau cuộc họp giữa các thẩm định viên, sẽ quyết định trao sao Michelin khi tìm được sự thống nhất giữa các thành viên trong nhóm. Số sao được xác định theo tiêu chí đã đề ra và kết quả được công bố hằng năm trong Michelin Guide. Có sao rồi, làm sao giữ? Đối với các nhà hàng đã đạt được sao Michelin, họ không cần phải nộp đơn lại mà hằng năm, Michelin sẽ gửi các nhà thẩm định viên ẩn danh thường xuyên đến để kiểm tra tính ổn định và chất lượng món ăn của nhà hàng. Nếu giá trị của các món ăn cao hơn so với năm trước, Michelin sẽ cấp cho nhà hàng thêm 1 sao mới để lên thành 2 sao, và nếu đã có 2 sao thì được nâng lên 3 sao. Theo quy trình Michelin Guide đề ra, họ sẽ cử thẩm định viên thăm mỗi nhà hàng ít nhất một lần trong 18 tháng. Bên cạnh những lợi ích mà sao Michelin có thể đem đến cho các nhà hàng, cũng có những thách thức. Cụ thể, nếu nhà hàng không đáp ứng được tiêu chí hoặc không duy trì được tiêu chuẩn, họ có thể mất sao Michelin hoặc bị loại bỏ khỏi danh sách. Do đó, thạc sĩ Hà Quách cho rằng, kiếm được sao Michelin hoặc được công nhận bởi Michelin không dễ dàng và duy trì nó cũng có thể là một khó khăn. Vì vậy, cần đánh giá kỹ mô hình kinh doanh và thị trường mà nhà hàng nhắm đến, không chỉ dựa vào sao Michelin để thu hút khách hàng. Được Michelin công nhận giống như một hành trình hơn là một đích đến cuối cùng, và đôi khi việc “giữ sao” còn khó hơn “kiếm sao”. “Quản lý và nhân viên nhà hàng cần được chuẩn bị, đào tạo kỹ để duy trì và bảo tồn sao Michelin. Nhà hàng nên cân nhắc thuê thêm nhân viên để đáp ứng khối lượng khách hàng tăng và cải thiện quy trình tổ chức và hàng tồn kho”, ông Hà Quách nói. Ngoài ra, để tăng sự hài lòng của thực khách, nhà hàng cũng cần đầu tư vào dịch vụ và trang trí, đồng thời không gây áp lực lên hoạt động tài chính của doanh nghiệp. Các yếu tố quan trọng như mức đầu tư và loại hình đầu tư, nguồn lực tài chính, sự đam mê và nghệ thuật nấu ăn của đầu bếp đều đóng góp vào thành công của nhà hàng. “Được Michelin công nhận giống như một hành trình hơn là một đích đến cuối cùng, và đôi khi việc “giữ sao” còn khó hơn “kiếm sao”. Tôi cho rằng đây là những điểm mà các nhà hàng nên cân nhắc và lưu tâm”, ông Hà Quách khuyến cáo. 26/05/2023 10/04/2023 07/03/2023 11/01/2023

tại sao người bắc vào nam